11 tháng 11, 2013

LỖI THỜI...




LỖI THỜI
Dở dở ương ương tựa Chí Phèo*
Tự cao bảo thủ vẫn buông neo
Đa tình ngoài ngõ còn đeo vướng
Độc đoán nội gia cứ lộn vèo
Thế giới a còng** lười tiếp nhận
Toàn cầu hội nhập ngại làm theo
Bao điều mới mẻ không cần biết
Vì thế cho nên phải đói meo.
                                           Hoan Hói
                                           Chú thích: 
(*) Một tác phẩm của nhà văn Nam Cao
(**) @ =>> Internet

9 tháng 11, 2013

CHUYỆN THƠ...








Em cũng adua theo anh Hoan bình bức poster của anh Phạm Văn Tư ạ (em chưa biết đặt tiêu đề là gì, các anh giúp em nhé)

Mấy nét cong cong uốn dịu dàng
Khuôn hình đã đẹp lại còn sang
Đỏ tươi góc cạnh chìa ba hướng
Óng ánh xinh xinh lỗ khoẻn vàng
Ỡm ỡm ờ ờ treo lọ nước
Lơ lơ lửng lửng giữa không gian
Tình thơ mềm mại đè tam giác
Muốn biết hơn gì ... phải lật trang
                                             09/5/2015
                                           Bạch Tuyết



Thấy tứ thơ hay anh họa lại bài... tạm gọi là "a dua" của em nhé...

Nào ai dám nói chuyện dềnh dàng
Biết thế nào là kém với sang
Chữ thơ duyên dáng tôn màu xám
Góc quạt xòe xoe đỡ sắc vàng
Đoán đoán, chừng chừng nhiều sẽ dối
Nghi nghi, kỵ kỵ quá là gian
Trình làng mà cứ hay bôi, trát
Lộ cái khuôn vàng lúc tẩy trang…

Còn bài của em chưa có ĐỀ thì em cứ để vậy cho nó "bất kham" luôn em Tuyết ah.



Vâng thì để nó bất kham
Ai mà trị được mới ham anh hè...

                                          Bạch Tuyết


Anh tìm một cái roi tre
Làm roi quất lệnh, anh đè bất kham...

                                                     Hoan Hói


Sợ rằng nó lại có ngoàm
Trói anh ngược lại thì làm sao đây ...

                                            Bạch Tuyết


Mỗi khi anh đã dám giây...
Coi như phó thác đời này... thế thôi. 

                                                   Hoan Hói



***************************************





TỪ NAY THÔI CHẲNG LÀM THƠ
Từ nay thôi chẳng làm thơ
Thất tình lại bảo giả vờ chứ chi
Thơ Đường luật chẳng mấy khi
Năm mươi sáu chữ nghĩ gì đến lâu
Thơ yêu thì lại nhức đầu
Nhỡ ông hàng xóm bắc cầu sang chơi
Các loại rau củ trên đời
Tả thực thì bảo mấy lời ... nói điêu
Viết ra đâu có viết nhiều
Người đọc lại nghĩ lắm điều vu vơ
Nói thật thì cứ nghi ngờ
Đang tả cái nọ lập lờ cái kia...
Từ đây thơ sẽ xa lìa
Quyết không làm nữa , quyết chia tay rồi ....
Từ nay chỉ up ảnh thôi
Nếu ai chê nữa là rời xa phây ...
PS: em thề em hứa em đảm bảo .... 
                                                 4/5/2015 
                                               Bạch Tuyết
  


Không thích thì chớ làm thơ
Kẻo người ta bảo rằng ngơ với sầu
Thơ Đường luật chẳng biết đâu
Năm mươi sáu chữ nghĩ lâu đúng rồi
Yêu thơ phải chịu thiệt thôi
Ông hàng xóm bảo rỗi hơi viết xằng
Khen, chê vẫn cứ lằng nhằng
Là ông bữa trước hóa thằng bữa sau
Hay, dở không biết ở đâu
Khuyên em đừng có bắc cầu sang phây (Face)
Ngôn ngữ hình ảnh rất đầy
Người đời mà tán rất rầy đó nghen
Tốt nhất là hãy dán tem
Đóng phây tự nhốt… để xem ai cười… 
                                                 Hoan Hói


Già rồi nên cứ ngẩn ngơ
Ngồi đâu cũng chỉ thấy thơ thẩn người
Ai cười thì mặc ai cười
Em mà phải dán chắc mười cái tem
Đóng phây tự nhốt thử xem
Ai thương thì đến mà đem về nhà ...
                                               Bạch Tuyết 


Anh đây cũng biết gần xa
Ước lượng đến đó khoảng ba giờ liền
Nếu dùng đến chục cái tem
Dán xong lại bóc... anh thèm ngẩn ngơ
Một chờ rồi lại hai chờ
Đóng phây tự nhốt ba giờ lại ra
Anh thề giờ tí canh ba
Cửa phây mà mở anh là... có ngay...
                                              Hoan Hói


Em cười miệng rộng gang tay
Phây chưa kịp đóng thế này... nỡ sao
Lời thề có ý gửi trao
Thì em sẽ quyết... dán vào 2 tem 
Để anh dễ bóc mà xem...
                                           Bạch Tuyết 


Anh bóc không phải để xem
Mà để bày tỏ nỗi niềm khát khao
Chúa ban cho tự thuở nào
Bây giờ vẫn khát... ngọt ngào nước ơi...
                                           Hoan Hói


Ngọt ngào là nước giếng khơi
Khát khao là của những người mới yêu
Anh Huy Hoan Vũ  đang phiêu
Bày tỏ như thế ... có liều không anh ?
Hí hí ...
                                             Bạch Tuyết  


Anh là con cái nhà lành
Liều cũng không đến phần anh lâu rồi
Nói cho sướng cái miệng thôi
Suốt đời ngồi liếm cái môi mà thèm...
                                                Hoan Hói   


Anh ngoan thì lợi người ta
Với em anh cứ quá đà nói thôi
Nhỡ em tưởng thật thì... ôi
Dán tem mười cái hết đời em luôn...
                                              Bạch Tuyết 


Em đừng thấy vậy mà buồn
Tưởng như em tưởng có luôn tem vàng
                                              Hoan Hói


Tem vàng đã chắc gì sang
Người ngoan dù chẳng có MÀNG... vẫn ngoan ...
                                                       Bạch Tuyết 


Tem vàng không dán người ngoan
“Người ngoan dù chẳng có màng... vẫn ngoan”
Tem vàng dán cái đa đoan
Cho đời bớt khổ, nhẹ nhàng, thảnh thơi
Tem vàng dán cái chơi vơi
Cho tâm trí vững, mặc đời nổi nênh
Tem vàng khẳng định tim mình
Tơ vương trăm mối chung tình một nơi
Không sang đâu Bạch Tuyết ơi
Vui cùng Facebook mấy lời cùng em…
Nhưng mà hãy cứ thử xem
Biết đâu sang bóc lại kèm biến cô (biến cố)
Biết đâu lại thấy chữ ngờ
Biết đâu đọc được vần thơ rất tình
Biết đâu… biết vẫn làm thinh…
Biết đâu đâu đấy lại sinh chuyện là (chuyện lạ)
Ha ha ha...


VƯỜN HOANG...




HẤP DẪN VƯỜN HOANG (Bài họa)
Họ thường vẫn khoái phá vườn hoang
Thích thú như khi đến địa đàng
Tay gạt mép mương mô đất sệ
Chân khua lòng lạch lớp bùn tan
Tả tơi lên xuống còn ham tới
Trầy trật ra vào vẫn muốn sang
Diện tích nơi này không rộng lắm
Bao người vẫn sướng thả chim loan…
                                                      13/12/2014
                                                       Hoan Hói 
 

VƯỜN CẤM (Bài xướng)
Vườn cấm xinh xinh chẳng bỏ hoang
Nguyên sơ đẹp tựa chốn thiên đàng
Ong kia chớ hút e vòi gãy
Bướm nọ đừng vầy kẻo cánh tan
Lũ hoãng tham tươi đang xán đến
Bầy dê hám lạ cũng mò sang
Càng ngăn càng kích lòng ham thích
Cứ muốn tận tường cảnh phượng loan

                                                          Quế Hằng



3 tháng 10, 2013

ĐẾN ĐÈO BA DỘI...





17 BÀI HỌA CỦA CÁC BẠN THƠ:


1. LÊN ĐÈO BA DỘI
Đèo dốc Xuân Hương thuở ấy trèo
Đèo mây năm tháng trải phong rêu
Dầm dề... đèo tuyết đê mê... hét
Oằn oại... đèo sương hổn hển... reo
Quân tử dùng dằng... đèo níu kéo
Tiểu nhân hăm hở... bám đèo leo
Đèo nghiêng ộp oạp... rung rên rỉ
Run rẩy lưng đèo... ướt át beo. 
                                          Đặng Anh 


2. KHÍ PHÁCH XUÂN HƯƠNG
Nữ sỹ thuở nao lộn dốc đèo
Hậu sinh bao đợt xếp hàng leo
Lần mò cửa mốc xanh rì đá
Luồn lách khe son sẫm tím rêu
Kẻ sỹ dạng chân buông tiếng hát
Cái Bang giơ gậy cất lời reo
Nàng Xuân này nhé... bầy em nhỏ
Có giỏi lên đây chị chấp trèo
                                   Trần Huy Hùng 


3. THÁCH ĐÈO
Đèo đấy nàng Xuân lộn chỗ trèo 
Bao đời đèo đốn cọ trơn rêu
Hiền nhân đèo đố giăng màn múa
Kẻ sỹ đối đèo dựng cọc reo
Hổn hển mố đèo tay quờ quạng
Dập dồn đèo đống cẳng cheo leo
Ngách son đèo hé... rằng quân tử
Sức mọn đến đèo chớ rướn beo 
                                      Trần Huy Hùng 


4. TRÈO ĐÈO
Mệt thế sao ai cũng thích trèo
Đá trơn dễ trượt lắm rong rêu
Quanh co suối thẳm mây mù lượn
Hun hút hang sâu thác nước reo
Kiệt sức nhưng còn tham cố dấn
Hết hơi vẫn cứ gắng mà leo
Chẳng xinh xấu xí nhiều kẻ ngó
Mó mó sờ sờ lại muốn beo. 
                                        25/05/2014
                                        Khánh Vân 


5. LEO NÚI ĐÔI
Mệt lắm nhưng ta vẫn khoái trèo
Dù rằng núi cũng quá trơn rêu
Đôi gò tròn trĩnh trăng mời gọi
Một suối trong veo nước hát reo
bở sức hao hơi còn cố níu
chân chùn gối mỏi vẫn ưa leo
Đam mê thể dục nào đâu ngại
vất vả gian nan lẫn cọp beo
                                         25/5/2014
                                 Ngô Quang Hùng 


6. VƯỢT ĐÈO NGANG
Dẫu núi non cao chẳng ngại trèo
Đèo ngang hiểm trở chỉ là rêu
Đặt chân tới đỉnh xem mây lượn
Có mặt trên ngàn đón gió reo
Ngắm biển đề thơ tình cởi mở
Trông Trời phú vịnh cảnh trèo leo
Hoành sơn một dải chân ta bước
Vượt thác băng ghềnh sức hổ beo
                                          25/05/2014
                                    Ngô Quang Hùng 


7. VÀO HANG 
Còn sức còn hơi cứ thích trèo
Cho dù đá nhọn với trơn rêu
Đèo cao dốc đứng chim ngừng hót
Suối chảy khe tuôn nước vẫn reo
Gối mỏi gân chùng chừng muốn nghỉ
Tim sôi bụng bấm lại cùng leo
Hang sâu vực thẳm không chùn bước
Chốn ấy anh hùng quyết bắt beo 
                                             25/5/2014
                                  Nguyễn Xuân Dũng 


8. ĐI SĂN
Nơi ấy hang sâu lại muốn trèo
Dù rằng trơn trợt lắm rong rêu
Rì rào suối chảy như chim hót
Róc rách nước tràn tựa sóng reo
Mỏi gối, đau gân mà thích lội
Chùng chân, nhức cẳng vẫn mê leo
Không vào rừng rậm sao săn cọp
Đến chốn sơn cùng để bắt beo.
                                        25/05/2014
                                      Lê Việt Hùng 


9. CHÁN TRÈO
Đèo mới cho nên mới hám leo
Hám leo lên tới mỏm thông reo 
Gió dồn dưới dốc nên cố bám 
Nắng cực giữa trời cứ phải beo
Tớ cứ chân đèo hoa với bướm
Cậu thì đỉnh núi đá cùng rêu
Ngàn năm kim cổ còn đang đó
Nhọc rứa mà ai cũng thích trèo 
                                       25/05/2014
                                        Đặng Kích 


10. MỆT RÙI
Mệt lắm, đèo kia, đây ứ trèo!
Quạnh hiu bỏ mặc đèo xanh rêu
Đèo nghiêng vách đá im lìm nắng
Chiều xế vang đèo tiếng thông reo
Lãng tử dùng dằng … đèo lặng vắng!
Đèo hoang ngấp nghé … chứ không leo!
Đêm về nghĩ tiếc mơ đèo đấy?
Thôi nhỡ đèo này lắm cọp beo !!? 
                                               25/05/2014
                                                 Bảo Như 


11. NGÃ BA ĐÈO
Chẳng phải là đèo vẫn thích trèo 
Đèo chi cỏ mọc lẫn rong rêu
Lên đèo hổn hển rên khe khẽ
Lúc xuống lưng đèo cá chẳng reo 
khúc khủy đèo lu còn cố đến 
Lô nhô đèo đá có gan leo
Ngã ba đèo cũ không hề thách
Leo đèo rũ rưỡi vẫn ham beo 
                                         25/05/2014
                            Nguyễn Đình Nguyên 


12. MUỐN TRÈO
Theo bước Xuân Hương cũng muốn trèo
Tuổi cao sức yếu đèo toàn rêu
Lò dò chân bước tim như vỡ
Run rẩy tay khua miệng muốn reo
Sức trẻ còn xanh thì ngúng nguẩy
Tuổi già hết vận lại đòi leo
Than trời bạc phước như vôi vữa
Hậu kiếp xin làm giống cọp beo 
                                           25/05/2014
                                           Trần Chính 


13. BA DỘI - ĐÈO XƯA
Đèo đá Xuân Hương đận ấy trèo
Đèo xuân cỏ mượt mịn phong rêu
Đèo mưa vách thẳm lâm thâm mốc 
Đèo nắng thung gầm lất phất reo 
Đèo đứng cheo leo nhiều khỉ vượn
Đèo ngang rậm rịt lắm hùm beo
Đèo quanh róc rách luồn khe cạn
Đèo dốc gối chồn vẫn cố leo 
                                      Phạm Bá Quát 


14. THÍCH ĐÈO
Cái đèo nơi ấy lắm anh trèo
Bên dưới chân đèo ẩm ướt rêu 
Đèo đứng nhiều ông buồn lặng tiếng
Đèo nằm lắm cụ sướng hò reo
Đèo nghiêng mỏi gối không lùi bước
Đèo dốc chùn chân vẫn gắng beo
Xuân Hương thơ vịnh "trèo đèo đá"
Biết khổ thấy đèo vẫn thích leo 
                                              26/5/2014
                                            Dương Cung 


15. THÍCH TRÈO
Sức yếu mà ông vẫn muốn trèo
Giận vì nơi ấy phủ đầy rêu
Trườn lên, tuột xuống đâu còn sức
Hổn hển bò xuôi thở ... gió reo
Tuổi tác đã cao cần phải tránh
Già rồi xin chớ có ham leo
Ai ơi đừng có ham của lạ
Hám thích leo trèo sẽ gặp beo 
                                       26/5/2014
                                 Bùi Như Thường 


16. ÔNG LÃO LEO ĐÈO
Già rồi sao vẫn thích leo đèo
Cao quá nên rồi ngã chỏng queo
Hổn hển kêu than: ôi mệt quá
Biết thế nhưng sao cố muốn trèo
Leo lên một chút lại rơi xuống
Ngồi thở năm hồi vẫn ráng theo
Ông ơi cố thế chi cho hại
Cẩn thận kẻo mà có lúc teo! 
                                     26/5/2014
                             Phạm Hương Giang 


17. ĐẾN ĐÈO BA DỘI
Ngọn đèo thưở trước ta hay trèo 
Đá đẽo lâu năm mốc thếch rêu
Đèo cao vang lừng muôn tiếng hát
Đỉnh đèo chinh phục; vỗ tay reo
Mệt mỏi đôi chân; tay người bíu
Gậy chống ba càng... cố sức leo
Sức vóc như hùm còn cố thách!
Dẻo dai như nó vẫn còn beo!
                                        26/5/2014
                                      Võ Hưng Vĩnh