3 tháng 3, 2011

KHOẢNH KHẮC ĐỢI CHỜ...







ĐẾN SÔNG KHAO
Sông Khao xối xả một dòng
Nước xô nghềnh đá uốn cong đôi bờ
Ngỡ ngàng như tỉnh, như mơ
Sườn non thấp thoáng ngọn cờ… bông lau
Ngơ ngác nhìn trước, ngó sau
Núi đè bóng núi cõng nhau… lên trời
Lẽ nào thử thách cuộc đời
Mà nơi ta đứng mây trời nhởn nhơ
Thầm ôm một nỗi đợi chờ
Phí bao năm tháng hững hờ tuổi xuân
Phải chăng cuộc sống thăng trầm
Cam tâm chấp nhận dấn thân chốn này?!
Để rồi ngày lại qua ngày
Rừng thiêng nước độc đọa đày thân trai
Ngày nay chẳng biết ngày mai
Bốn phương, tám hướng biết ai... mủi lòng
Rồi đời như bọt xà phòng
Tan trong chốc lát giữa dòng sông Khao…
Xin chào tạm biệt non cao
Tạm biệt dòng nước Sông Khao mạnh đầy
Xin chào tạm biệt rừng cây
Ta về chốn cũ gió đầy đồng xanh
Lời thơ gửi ngọn gió lành
Cánh diều bay bổng hóa thành ước mơ
                                   (Thường Xuân_26/11/1985)
                                       Tg: Hoan Hói





 


  
NHẬN KHOÁN

Cái đầu cùng với cả đôi tay
"Nhận khoán" vào rồi mới thấy gay
Quần quật ngày đêm bên bếp lửa
Tuần trăng làm cả ba mươi ngày.

Mưa nắng mặc trời, ai thấu cho
Nhận rồi thời phải cố mà lo
Lo sao nộp đủ tiền thầu khoán
Kẻo ế đồ ăn bụng chẳng no.

Băng giá lòng ta ... Lúc lửa tàn
Ruột gan cháy bỏng ... Bếp hừng than
Cuộc đời đâu phải là êm ả
Nhìn khói bốc lên ... cuộn ruột gan...


"Thượng Đế" đi qua ở khắp nơi
Hãy dừng chân đã hỡi người ơi
Phở đầy cả bát con mời hết
Để biết “lòng con”... chẳng phải vơi.


Anh chị qua đây ở chốn nao?
Dừng chân thăm quán của tôi nào
Thấy tôi mang thớt vung dao đập
Loáng cái – Mời anh: một đĩa xào.


Cô kia hờ hững đứng ngoài trông
Chẳng thích rượu nồng đúng thế không?!
Đây nước chè xanh – Mời cả cốc
Tình anh... em uống má thêm hồng.

Thấy bác buồn buồn chẳng nói chi
Chắc là bác gặp cảnh lâm ly?!
Rượu nồng ấm áp… "Zdô" đi bác
Cho nỗi u sầu quên hết đi.

Trà ngon mời cụ hãy nhâm nhi
Thưởng thức xong rồi cụ hãy đi
Sảng khoái lên đường thêm mạnh bước
Làn môi móm mém hé cười khì...

Giam chân bên bếp dạ nôn nao
Nhẫn nại mưu sinh nhặt mấy "hào”
Chẳng khá hơn xưa, nghề “chọc tiết”
Chân kiềng vững thế cũng... "Xin chào".
                     (1986)
Tg: Hoan Hói







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét